Lc 21, 20-28
Giờ Cứu Rỗi Gần Đến
I. Bối cảnh :
Tiếp tục diễn từ chung luận :
– Các câu 20-24 : Chúa Giêsu lại nói về ngày thành Giêrusalem bị tàn phá.
– Các câu 25-28 : từ đó, chuyển sang ngày tận thế, ngày quang lâm. Tất cả những thế lực mà xưa nay người ta dựa vào vì coi là vững chắc (mặt trời, mặt trăng, tinh tú, biển…) đều bị lay chuyển để nhường cho quyền lực của Con Người lên ngôi.
Trước tình huống đó, “muôn dân” (tức những kẻ không có đức tin) sẽ lo sợ đến hồn siêu phách lạc, vì chỗ dựa của họ đã bị lung lay, nhưng các môn đệ Chúa thì hãy vui mừng và ngẩng đầu lên chờ đợi Chúa ngự đến.
II.
Năm 70 sau công nguyên, tướng Titus của đế quốc La Mã đem quân bình địa Giêrusalem – đền thờ Giêrusalem biểu trưng của niềm tin tôn giáo, việc tế tự bị đình chỉ.
Thành Thánh Giêrusalem bị thất thủ và bị đốt phá bình địa đã “không còn hòn đá nào trên hòn đá nào” như lời tiên báo của Chúa Giêsu.
Tuy nhiên, Lời Chúa không chỉ ứng nghiệm với thành thánh bị phá hủy vào năm 70, mà còn tiên báo về ngày tận cùng của thế giới.
Khi Ngài đến trong vinh quang để xét xử, có các tai họa làm cho người ta lo âu, sợ hãi : “sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao.
Dưới đất, muôn dân sẽ lo lắng hoang mang trước cảnh biển gào sóng thét, người ta sợ hãi đến hồn siêu phách lạc, chờ những gì sắp giáng xuống địa cầu, vì các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển.
Bấy giờ Con Người sẽ xuất hiện uy nghi trên đám mây mà đến… Hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì giờ cứu rỗi đã đến gần”.
III.
Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta suy nghĩ về ngày sau hết của mỗi người chúng ta. Trước khi từ giã cõi đời con người cũng thường bị vây hãm : bởi những lo âu run sợ trước cái chết, bởi những tiếc nuối cho những ngày đã qua, bởi những hành hạ của căn bệnh, bởi sức tấn công của lực lượng sự dữ.
Trong những giờ phút ấy, lời Chúa Giêsu sẽ là kim chỉ nam : “Bấy giờ ai ở miền Giuđê hãy trốn lên núi; ai ở trong thành, hãy bỏ đi nơi khác; ai ở vùng quê thì chớ vào thành”.
Đành rằng, bấy lâu nay thân xác đã cho con người được niềm vui, sự hãnh diện, tình yêu thương; thế nhưng giờ đây thân xác sắp bị hủy hoại, con người không còn lý do gì để cứ bám víu lấy thân xác, nhưng hãy biết thoát ly những ràng buộc của thân xác, để đi vào ơn cứu độ của Chúa.
Trước những biến cố đó, người tín hữu phải nhận ra được những điềm báo qua những cái đe dọa của sự chết như: bệnh hoạn, tai nạn, thiên tai, chiến tranh… để cảnh giác trong việc chuẩn bị cho giờ chết của mình. Nhất là biết nhìn ra được Lời Chúa mời gọi ta sám hối trở về với Ngài; với một tấm lòng phó thác và biết ơn, chúng ta “hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì chúng ta sắp được cứu chuộc”.
Kết luận:
Lạy Chúa, xin thương ban Chúa Thánh Thần xuống trên chúng con, để củng cố chúng con luôn mãi, nhất là trong lúc bị thử thách. Xin thương ban ơn giúp chúng con kiên trì cho đến cùng trong đức tin vào Chúa để chờ đợi ngày quang lâm của Chúa.




